Muối nóng: Ngộ nhận có nguy hiểm không em? Đá không đường: Có chứ. Nguy hiểm cho tính trung thực, sự quan tâm của tấm lòng tử tế. Muối nóng: Của ai? Đá không đường: Người chứng kiến. Muối nóng: Sao? Đá không đường: Đứng trước một người đang ngộ nhận, kẻ nào càng ấm áp, trung thực và tử tế càng bị thôi thúc phải lựa chọn: hoặc ở lại và nói dối, hoặc im lặng bỏ chạy. Muối nóng: Hôm nay, anh mời; em có thể uống hết ly cà phê đắng nghét đó xong rồi tiếp tục gọi lần lượt từng món cho đến hết menu quán, nên từ từ giải thích chậm lại chút nữa nhé! Đá không đường: À, vậy ta bắt đầu từ một trường hợp cụ thể và kinh điển đối với em - vì em hâm mộ thơ văn, chữ nghĩa của người kể chứ không chỉ vì câu chuyện nha. Muối nóng: Đồng ý. Mà em giải thích kỹ vậy là sợ anh ngộ nhận hay gì? Đá không đường: Ha ha ! === Con bảo: - Con yêu người đó, mẹ cho phép con lấy anh ta. Anh ấy cùng học cùng lớp với con, học thật giỏi. Con đứng hạ...
Muối nóng: chúng ta hãy thực hành tư duy khác biệt nhé! Đá không đường: đồng ý! Muối nóng: anh nghe thấy quan điểm như này nè:“những người bạn lớn tuổi và từng trải sẽ nói cho ta nghe nhiều những kiến thức từ đời sống, nó thực tế hơn sách vở” Đá không đường : lịch sử có thể được phân chia thành trước và sau khi có chữ viết, trước và sau khi kỹ thuật in ấn xuất hiện… Còn lịch sử phát triển cá nhân của em có thể được chia thành trước và sau khi biết đọc chữ - thông tin thêm: may mắn là em luôn có sách để đọc. Muối nóng: hơi lạc đề một chút nha. Giọng điệu của em... đúng là đặc trưng thật! Đá không đường: quay lại chủ đề nha. Đối thoại giữa hai người bạn hẳn và chỉ nên là trò chuyện, không phải giãi bày, không phải truyền đạt kiến thức. Vẻ đẹp của tình bạn toát lên từ những cuộc chuyện trò. Muối nóng: anh còn được nghe như này: “đến khi kiến thức đã đủ, đã tự mình sáng tỏ ra rồi, trạng thái bây giờ là bão hòa, đọc sách không còn thấy hay nữa, không còn kiến thức mới nữa” Đ...