Muối nóng: Ngộ nhận có nguy hiểm không em?
Đá không đường: Có chứ. Nguy hiểm cho tính trung thực, sự quan tâm của tấm lòng tử tế.
Muối nóng: Của ai?
Đá không đường: Người chứng kiến.
Muối nóng: Sao?
Đá không đường: Đứng trước một người đang ngộ nhận, kẻ nào càng ấm áp, trung thực và
tử tế càng
bị thôi thúc phải lựa chọn: hoặc ở lại và nói dối, hoặc im lặng bỏ chạy.
Muối nóng: Hôm nay, anh mời; em có thể uống hết ly cà phê đắng nghét đó xong rồi
tiếp tục gọi lần lượt từng món cho đến hết menu quán, nên từ từ giải thích chậm
lại chút nữa nhé!
Đá không đường: À, vậy ta bắt đầu từ một trường hợp
cụ thể và kinh điển đối với em - vì em hâm mộ thơ văn, chữ nghĩa của người kể
chứ không chỉ vì
câu chuyện nha.
Muối nóng: Đồng ý. Mà em giải thích kỹ vậy là
sợ anh ngộ nhận hay gì?
Đá không đường: Ha ha!
===
Con bảo: - Con yêu người đó, mẹ cho phép con lấy anh ta. Anh ấy cùng học cùng lớp với con, học thật giỏi. Con đứng hạng nhất. Anh ấy đứng hạng nhì.
Mẹ ngầy: - Không được. Tao định gả mày cho một nơi khác.
Con thưa: - Mẹ không cho con lấy anh đó thì con sẽ chết.
Mẹ bảo: - Mày chết mặc kệ mày. Dại dột thì chết cho tao rảnh con mắt. A! Thế ra bấy lâu nay, đêm nào trước khi đi ngủ mảy cũng chải lại đầu tóc; là có cái ý chi chi đó phải không?
Con: - Còn ý chi vào mô được nữa rứa! Con yêu anh đó, con biết trước là cha mẹ sẽ ngăn trở, nên con chỉ còn cách là chải tóc mềm mại rồi bước vào giấc ngủ tìm gặp anh đó để trò chuyện trong chiêm bao. Có rứa đó chớ còn chi mô răng ri nữa. Con quên cuộc ống chia rẽ ở ngoài đời, con vào trong mộng xây dựng lại cõi-đời-gặp-gỡ trong chiêm bao. Mẹ giỏi thì mẹ cứ ngăn cản đi, con coi thử mẹ giỏi chừng mô cho biết.
Mẹ: - A, con … này quá loạn ối trời ôi. Mày không coi cái con-gái-mẹ-mày ra cái chi chi hết. Được rồi! Mày đã thách thì Bà cũng đố mày giởi mà đi cái nước lấn lướt con gái mẹ mày đó đó đó con … già-mồm kia ạ…
Từ đó về sau, gương lược của con gái, mẹ già đã đập nát đi hết. Từ đó về sau, đứa con gái học hành chểnh mảng, cuối năm thi hỏng. Chén nước đã tràn, con ra sông tự tử.
Mẹ kêu trời than đất: - Ai giết con tôi! Con cưng yêu quý con mỹ miều của mẹ ớ ớ ới ơ ơ ơi con!!!
-Trời ôi đất hỡi! Trường trại chương trình thi chi chi mà khoa cử chi chi. Học hành chi chi mà ngang tàng tính mệnh. Con không sống đợi cái ngày kiếm ra một tấm chồng cho tươi tốt, để đẻ ra một đứa con đầu lòng tròn trịa, rồi có chết cũng cam. Mẹ già mất con, mẹ còn cháu ngoại! Mẹ o-bế o-ẵm o-bồng! Ôi con ôi…
Trích: Martin Heidegger & Tư tưởng Hiện đại. Bùi Giáng.nxb Văn Học.2026 (tr 475-476)
====
Đá không đường: Giờ anh thấy người ngộ nhận chưa?
Muối nóng: Rồi!
Đá không đường: Vậy thử tưởng tượng, anh đứng trước
người mẹ kể trên và vừa nghe bà than khóc xong câu chuyện. Anh sẽ nói gì, làm gì?
Im
lặng
Muối nóng: Lúc nãy anh đi ngang đường kia thấy có hoa phượng rồi, chắc sớm nhất mùa hè năm nay đó, em muốn ngắm không?
Đá không đường: Là anh chọn im lặng bỏ chạy trước
ngộ nhận đúng không?
Muối nóng: Vì lý do gì thì nói dối không bao giờ là
một lựa chọn tốt.
Đá không đường: Thế còn trung thực?
Đá không đường: Em không định truy đuổi anh đâu, kể
cả khi anh không mở lời mời hết menu quán! Em chỉ là muốn đề nghị một lý giải cho
những lời nói dối sau khoảnh khắc ngập ngừng lúng túng: động cơ không vì lừa gạt
hay mưu cầu lợi ích cho bản
thân mà vì
họ thấy đối phương chưa sẵn sàng nghe sự thật mà họ thì vốn vụng về trong
việc mô tả nhưng không đành lòng, không đủ can đảm để trong khoảnh khắc ấy quyết
đoán, dứt khoát đưa sự thật đi trốn….
Muối nóng: Ha ha ! “Đưa sự thật đi trốn”. Ôi, một lời mô tả khiến lòng người thanh thản!
Đá không đường: Em chưa hiểu lắm.
Muối nóng: Rõ ràng nếu cần khả năng đến mức đó để mô tả sự thật thì anh chọn từ bỏ ngay từ đầu là đúng quá rồi! Đây gọi là tự lượng được sức mình, không ngộ nhận !
Đá không đường: Nếu lát nữa anh mời em hết menu quán ốc em sẽ trình bày ý kiến kết luận của em.
Muối nóng: Ký nợ được không?
Đá không đường: Được và em cũng nợ nhé!
Muối nóng: Ha ha! Chốt! Trung thực là hiệu quả nhất nên cũng là tốt nhất em nhỉ?
Đá không đường: Vâng, nếu ta được chọn và chọn được.
Muối nóng: Đồng ý!
Đá không đường: Có chứ. Nguy hiểm cho tính trung thực, sự quan tâm của tấm lòng tử tế.
Muối nóng: Của ai?
===
Con bảo: - Con yêu người đó, mẹ cho phép con lấy anh ta. Anh ấy cùng học cùng lớp với con, học thật giỏi. Con đứng hạng nhất. Anh ấy đứng hạng nhì.
Mẹ ngầy: - Không được. Tao định gả mày cho một nơi khác.
Con thưa: - Mẹ không cho con lấy anh đó thì con sẽ chết.
Mẹ bảo: - Mày chết mặc kệ mày. Dại dột thì chết cho tao rảnh con mắt. A! Thế ra bấy lâu nay, đêm nào trước khi đi ngủ mảy cũng chải lại đầu tóc; là có cái ý chi chi đó phải không?
Con: - Còn ý chi vào mô được nữa rứa! Con yêu anh đó, con biết trước là cha mẹ sẽ ngăn trở, nên con chỉ còn cách là chải tóc mềm mại rồi bước vào giấc ngủ tìm gặp anh đó để trò chuyện trong chiêm bao. Có rứa đó chớ còn chi mô răng ri nữa. Con quên cuộc ống chia rẽ ở ngoài đời, con vào trong mộng xây dựng lại cõi-đời-gặp-gỡ trong chiêm bao. Mẹ giỏi thì mẹ cứ ngăn cản đi, con coi thử mẹ giỏi chừng mô cho biết.
Mẹ: - A, con … này quá loạn ối trời ôi. Mày không coi cái con-gái-mẹ-mày ra cái chi chi hết. Được rồi! Mày đã thách thì Bà cũng đố mày giởi mà đi cái nước lấn lướt con gái mẹ mày đó đó đó con … già-mồm kia ạ…
Từ đó về sau, gương lược của con gái, mẹ già đã đập nát đi hết. Từ đó về sau, đứa con gái học hành chểnh mảng, cuối năm thi hỏng. Chén nước đã tràn, con ra sông tự tử.
Mẹ kêu trời than đất: - Ai giết con tôi! Con cưng yêu quý con mỹ miều của mẹ ớ ớ ới ơ ơ ơi con!!!
-Trời ôi đất hỡi! Trường trại chương trình thi chi chi mà khoa cử chi chi. Học hành chi chi mà ngang tàng tính mệnh. Con không sống đợi cái ngày kiếm ra một tấm chồng cho tươi tốt, để đẻ ra một đứa con đầu lòng tròn trịa, rồi có chết cũng cam. Mẹ già mất con, mẹ còn cháu ngoại! Mẹ o-bế o-ẵm o-bồng! Ôi con ôi…
Trích: Martin Heidegger & Tư tưởng Hiện đại. Bùi Giáng.nxb Văn Học.2026 (tr 475-476)
Đá không đường: Giờ anh thấy người ngộ nhận chưa?
Muối nóng: Lúc nãy anh đi ngang đường kia thấy có hoa phượng rồi, chắc sớm nhất mùa hè năm nay đó, em muốn ngắm không?
Đá không đường: Thế còn trung thực?
Muối nóng: Ha ha ! “Đưa sự thật đi trốn”. Ôi, một lời mô tả khiến lòng người thanh thản!
Đá không đường: Em chưa hiểu lắm.
Muối nóng: Rõ ràng nếu cần khả năng đến mức đó để mô tả sự thật thì anh chọn từ bỏ ngay từ đầu là đúng quá rồi! Đây gọi là tự lượng được sức mình, không ngộ nhận !
Đá không đường: Nếu lát nữa anh mời em hết menu quán ốc em sẽ trình bày ý kiến kết luận của em.
Muối nóng: Ký nợ được không?
Đá không đường: Được và em cũng nợ nhé!
Muối nóng: Ha ha! Chốt! Trung thực là hiệu quả nhất nên cũng là tốt nhất em nhỉ?
Đá không đường: Vâng, nếu ta được chọn và chọn được.
Muối nóng: Đồng ý!
Bên kia đồng
muối, mùa hè nọ.