Skip to main content

NẾU NHỮNG KÝ ỨC ĐAU ĐỚN VẪN ĐANG TỔN THƯƠNG BẠN

 

"Luôn nhớ rằng bạn xứng đáng hạnh phúc trọn vẹn trong phút giây hiện tại."

Những ký ức đau đớn thường được tâm trí lưu trữ dưới hai hình thức: một là những câu chuyện, hai là những đoạn phim. Khi nỗi đau đã thành câu chuyện, chúng ta kể lại chúng ở ngôi thứ 3; ở vị trí của người kể chuyện chúng ta ý thức được khoảng cách vô tận giữa quá khứ và hiện tại, nhờ đó mà tâm bình an. Nhưng nếu những ký ức đau đớn được lưu ở dạng phim, mỗi khi những đoạn phim này tự động phát trong tâm trí thì lập tức tâm thân rúng động, chúng ta lần nữa sống lại khoảnh khắc của năm xưa. Bao nhiêu lần đoạn phim đó phát đi phát lại là bấy nhiêu lần nước mắt rơi, tim nhói đau, tâm trí choáng ngợp sợ hãi, hoảng loạn… 

Chúng ta không thể xóa ký ức, không thể thay đổi quá khứ nhưng không có nghĩa chúng ta phải tiếp tục chịu đau đớn. Nếu bây giờ, bạn đã chọn hành động thay cho chịu đựng thì chúng ta có một giải pháp gồm ba bước như sau:

Bước 1. Nhận biết đoạn phim ký ức bắt đầu phát

Chúng ta thường giật tỉnh bởi cảm xúc đau đớn, sợ hãi đã tràn ngập tâm trí lúc mà đoạn phim ký ức vừa chiếu xong. Có trường hợp cảm xúc còn chưa kịp lắng, hốc mắt vẫn còn nặng trĩu thì đoạn phim ấy đã đang phát lại lần nữa.

Ở bước đầu tiên, nhiệm vụ của chúng ta là quan sát và nhận biết càng sớm càng tốt việc đoạn phim ký ức đang được chiếu. Liên tục thực hành quan sát sẽ đến lúc chúng ta bắt gặp được khoảnh khắc tâm trí ‘sửa soạn’ khởi phát đoạn phim ký ức.

Bước 2. Hướng sự chú ý đến thực tại bên ngoài

Những đoạn phim ký ức có lực hấp dẫn khó cưỡng đặc biệt thu hút chú ý của chúng ta, bất kể nó đã phát đi phát lại bao nhiêu lần. Để ngừng bị tổn thương, chúng ta phải nhận biết sức thu hút này và không để mình bị cuốn vào đó. Mà than ôi, ta vẫn thường là khán giả trung thành, cần mẫn, chăm chú đến từng chi tiết.

Ngay lúc nhận ra trong tâm trí, đoạn phim ký ức đang hoặc chuẩn bị phát, chúng ta hãy chủ động hướng sự chú ý đến xung quanh. Lúc đó, bằng các hoạt động đơn giản như đưa mắt quan sát màu nắng, khuôn mặt người đang đối diện hay đi lấy một ly nước lọc chúng ta đã có thể kéo mình về hiện diện ở thực tại. Đưa mình về an trú trong phút giây hiện tại, chúng ta thoát khỏi cái vồ của quá khứ, những ký ức đau đớn sẽ chỉ còn là tiếng vọng.

Bước 3. Kể lại câu chuyện

Những đoạn phim ký ức đau đớn không phát một lần mà thường xuyên phát lặp lại một cách tự động trong tâm trí. Hai bước trên là giải pháp cấp thời để bảo vệ tâm trạng, giữ cho các hoạt động trong đời sống chúng ta không bị xáo trộn quá nhiều; nhưng mắt sưng đỏ từ ngày này qua ngày khác ta sẽ không có đủ lý do để giải thích, khi đó 'xù lông nhím' tỏ vẻ cáu kỉnh để khỏi bị hỏi thăm trở thành phương án tối ưu - mầm rắc rối bắt đầu nảy nở. Về lâu dài, nếu chỉ liên tục áp dụng hai bước trên trong khi tần suất các đoạn phim ký ức phát trong tâm trí tăng đột ngột do yếu tố kích hoạt bên ngoài thì sẽ phát sinh nguy cơ chúng ta không đủ ý chí để thực hiện lựa chọn ở bước hai. Nghe qua có vẻ vô lý nhưng những ai đã trải qua sẽ hiểu được sức hút mãnh liệt của những ký ức đau đớn; có khoảnh khắc dễ chịu ngay trước khi ta ‘thả trôi mình’, chăm chú xem đoạn phim ký ức, một chút dễ chịu này là viên đạn bọc đường công phá mọi thành trì từ lý trí đến ý chí. 

Đối với những ký ức đau buồn đang được lưu trữ ở dạng đoạn phim với chế độ phát tự động trong tâm trí, mục tiêu của chúng ta là chuyển định dạng lưu trữ của nó thành câu chuyện kể. Việc ‘chuyển đổi định dạng’ này sẽ tốn ít thời gian và gây ra ít đau đớn hơn nếu chúng ta có người đồng hành; bạn có thể trò chuyện với người bạn tin tưởng, chia sẻ với người sẵn sàng hiện diện trọn vẹn để lắng nghe bạn, làm việc với một chuyên gia tâm lý …

Chúng ta không thể nào thay đổi quá khứ hay xóa bỏ những gì đã xảy ra nhưng chúng ta đang có trọn vẹn tự do đối với phút giây hiện tại, cuộc đời đang ngay trước mặt ta đây mà.