“Dù có lên non cao hay xuống đồng bằng, dù có viễn du khắp bốn phương trời hay quẩn quanh ngôi nhà của mình, thì trên mọi nẻo đường bạn chỉ gặp chính bản thân mình mà thôi.” Nối tiếp lời tác giả; “ở bản thân mình, lang thang trong cõi tâm hồn, ta đi tìm kỷ niệm…”
Mà hỡi ôi! Kỷ niệm trông đẹp như hoa, đến gần thoảng hương như cỏ, mong manh như sương, tinh ranh như cánh bồ công anh lại còn được tâm hồn ta trân quí cưng chìu mà ra công bảo vệ, mang đi cất giấu. Bao lần oán hờn trỗi dậy, lửa giận sục sôi thúc giục hay khi nước mắt đã cuốn trôi thành trì nguyên tắc, lý trí cố truy tìm mà nào có biết nó ở nơi đâu.
Lý trí thuyết
phục ta rằng kỷ niệm đã tan biến theo thời gian rồi, nếu có lần nào nó xuất hiện
thì đó chỉ là chút đùa vui của tưởng tượng mà thôi; chẳng phải người đời truyền
tụng rằng thời gian và không gian là phương thuốc chữa lành mọi vết thương lòng
đó sao, mà kỷ niệm có tiêu tan thì vết thương mới ngừng gây đau đớn. Có
chút ngờ vực, ta đi trò chuyện với bạn
bè, chăm chú như người thợ săn đang
chờ tiếng lá khô vỡ vụn dưới chân hươu, nai. Ta không nghe được trải nghiệm nào
tương tự, những kỷ niệm của họ hoặc sừng sững xù xì như núi đá hoặc
nhòa mờ như cảnh vườn hoa sáng sớm qua đôi mắt của người cận quên mang kính, tất
cả có điểm chung là chúng vẫn luôn ngoan ngoãn ở yên trong tâm trí họ dù các giọng
kể cứ làng nhàng, phụ họa chút biểu cảm hời hợt lặp đi lặp lại một
cách đáng hờn.
“Ờ thì, lý trí không sai, mình nên tin mới phải”, ta lẩm bẩm trong đầu khi mắt vẫn
chăm chú nhìn bạn đang kể câu chuyện mà ta đã thuộc lòng, "kỷ niệm của bạn không biết chạy trốn".
Như tia nắng xuyên qua khe cửa sổ và
ánh sáng theo đó ngập cả căn
phòng; làn gió lạnh một sớm mai, một đoạn đường đồi, một cái tên, vị
cà phê... lướt qua và kỷ niệm đã theo
liền sau đó tràn ngập tâm trí. Vẫn đẹp, vẫn thơ… ta ngắm nhìn và thêm lần nữa nhấm nháp cô đơn, nỗi buồn vừa tạt
ngang vã vào má, cơn gió thổi qua cuốn vội hơi thở nơi đầu cánh mũi, hít vào, ta
đã lạc giữa mùa đông.
(Ảnh: Ganesh Kumar Perumal) |
Không phải không gian cũng không phải thời gian có thể chữa lành những vết thương lòng mà chỉ có sự hiểu biết và cảm thông. Khi đã hiểu mình và biết cảm thông cho người; ta có được phút giây nhàn rỗi, an nhiên ngắm vẻ phù du của phấn hoa vàng vương trên cánh bướm, chợt nghe tâm hồn đang thỏ thẻ, lời mật ngọt kể câu chuyện tình yêu cuộc sống, kể rằng ta có cả cuộc đời vẹn nguyên trong phút giây hiện tại và rằng kỷ niệm đã hóa tâm hồn.